Chuyện của gà con

15/05/2007
(Cẩm Sa)

- “Cứu, cứu với.... Trái Trầu bị Diều Hâu bắt đi rồi”. Đó là tiếng Trống Choai. Chú vừa la làng vừa tung đôi cánh ngắn cũn, đuổi theo tên không tặc.

Cả đàn gà mới chia tay mẹ, lông vàng óng như một chùm sao. Một mình Trái Trầu là khác: chú tròn quay, gộc gạc, chẳng có một mẩu đuôi, lông lại nâu điểm những vệt đen, hệt như một trái trầu chín vừa rụng trên cây xuống.

Vẻ ngoài không đồng nhất với bầy đàn nên Trái Trầu thích hợp với Trống Choai hơn. Sáng nay Trống Choai cùng Trái Trầu nhởn nhơ trên thảm cỏ ven hồ, bất ngờ có đám mây đen ập xuống...Trái Trầu chưa kịp phản ứng đã bị tóm chặt, kéo vút lên không. Vừa hé mắt, Trái Trầu thấy mình đang lơ lửng ở lưng chừng trời. Tiếng Trống Choai và bạn bè làng xôn xao dưới xa. Trái Trầu cảm thấy đau đớn vì những vuốt sắc cứng như thép, xuyên lông bầm vào da thịt mình. Phía trên lưng là bóng đen tử thần với đôi cánh rộng đang quạt gió ào ào, đưa nó lên mỗi lúc một cao, cao đến ngút mắt. Hồ nước chỉ còn là một mảnh gương con lấp lánh. Ruộng vườn, cây cỏ mờ xanh, thấp thoáng bóng những ngôi nhà bé xíu.

-Ta chết với gã Diều Hâu này mất!

Trái Trầu thầm nghĩ : Nó nhớ lại lời Trống Choai :

-Đối đầu với kẻ địch mạnh, mình chỉ có thể thắng được nhờ cái đầu...Phải mưu trí chớplấy thời cơ...

Gã Diều Hâu lượn vòng trên đỉnh Đầu Sư. Đó là chỏm núi cao vút, nhô lên trên rừng cây, trọc lốc bởi một hòn đá lớn. Trái Trầu thoáng nhớ những chiều nắng đẹp, nó cùng cả đàn theo mẹ vui chơi trên thảm cỏ, ngắm ông Mặt Trời đáp xuống sau núi khiến chỏm đá sáng rực lên trông tuyệt đẹp...

Cơ mà cao lắm... Không thể tới được. Ai ngờ giờ đây nó lại đang bay cao trên cả đỉnh núi.

Diều Hâu đáp xuống, móng vuốt còn bận Trái Trầu nên đôi cánh cứ quạt mãi. Gã chuyển con mồi vào giữa hai cẳng để móng bám được lên đá.

“ Thời cơ đây rồi!”. Trái Trầu thầm nghĩ. Và khi chân Diều Hâu chưa đứng vững, nó quẫy mạnh, nhào khỏi chỏm đá giương đôi cánh bé nhỏ lao xuống. Diều Hâu tức tối, tung mình đuổi theo. Gã bay ra xa để vòng lại. Thế là Trái Trầu chui kịp vào một lùm bổi rậm. Nó chui thật sâu, mặc Diều Hâu đảo cánh, quạt gió ràn rạt trên bụi cây, uy hiếp kẻ yếu bóng vía...

Cùng lúc, nghe tiếng Trống Choai gọi, chị Luốc sủa lên một tiếng thật to rồi phóng vút đi. Mẹ gà bỏ ổ trứng đang ấp, đuổi theo. ủn ỉn đang bới rác cũng vùng chạy. Luốc chạy nhanh quá, đôi mắt tinh tường dõi nhìn bóng Trái Trầu lăn khỏi chỏm núi vừa chạy vừa sủa thật to để Trái Trầu định được hướng về.

Doạ dẫm một hồi chẳng ăn thua, Diều Hâu đành cất cánh lượn vòng, lượn mãi lượn mãi...Vòng liệng mỗi lúc một cao và rộng hơn. Khi khuất bóng Diều Hâu, Trái Trầu luồn thật nhanh, chui tọt vào rừng. Bồ Câu, Bìm Bịp, Cu Gáy bay loạn xạ chỉ đường. Chạy đến đứt hơi lướt qua mấy hang Cáo, hang Chồn có những cái mõm thập thò, Trái Trầu lăn tòm xuống suối đang róc rách reo vui. Vợ chồng nhà Cuốc kéo lên:

- Bình tĩnh! Chị Luốc đang gọi đấy! Đi xuôi con suối này là về được nhà.

Luốc tìm được Trái Trầu và dẫn nó về. Thật là hú vía. Dọc đường, Trái Trầu gặp Trống Choai, mẹ Gà, anh em lông vàng đông đủ. ủn ỉn cùng bà con trong xóm hớt ha hớt hải... Mọi người vây lấy Trái Trầu lòng mừng khôn tả.

Giờ đây, Trái Trầu mới hiểu: Những người trong gia đình, cùng bà con trong xóm thân thiết và đáng quí biết bao !

Thùy Linh st
(Theo sách Ký ức tuổi thơ)

TÂM ĐIỂM

CÁC ĐỀ ÁN

Video