Nhật ký bé gái bị ép bán dâm
Hiện
Sống trong địa ngục
Ngày 28 tháng 6 năm 2007…
Thoại nói với mình một chỗ quen đang thiếu người làm, việc đơn giản lại nhiều tiền. Mình mới nghỉ học, phải nghe nhiều lời than phiền từ bố mẹ, muốn có một công việc ổn định. Mình theo đường Thoại dẫn vào quán café có tên “Trà cung đình”, Thoại nói: “Vào đây chỉ pha nước và mang cho khách thôi, không làm gì nữa đâu. Ở đây ứng tiền trước, hãy lấy 1,5 triệu gửi về cho mẹ”.
Đề phòng có chuyện xảy ra, mình nói chỉ ứng trước 1 triệu nhưng Thoại luôn miệng nhắc đến mẹ mình, bảo ứng trước 1,5 triệu. Mình đồng ý. Ông chủ cầm một tờ giấy hợp đồng mang ra bảo mình viết, việc trong hợp đồng là nấu ăn. Sau đó mình viết giấy vay nợ 1,5 triệu với điều kiện làm tốt công việc được giao và không bỏ trốn trước 3 tháng. Mình nhờ Thoại chuyển tiền về gia đình, có sự chứng kiến của chú Tích và gia đình chủ quán (bác Hoa, bác Thu). Quán này ở dưới cầu Tân Đệ, ở bên trái nếu đi từ thị trấn xuống (đường vào Bách Thuận), đối diện nhà nghỉ Tám Mốt hiện giờ.
Ngày 4 tháng 7 năm 2007
Ở đây một tuần, chỉ ăn và ngủ, không phải làm gì, cũng không thấy Thoại đến, lòng mình nghi ngờ công việc sắp tới không như mình muốn. Một cảm giác bất an xuất hiện trong mình. Rất có thể, mà không, chắc chắn mình bị Thoại lừa rồi. Mình tìm cách trốn, nhưng hình như mọi suy nghĩ của mình bị chú Tích đoán biết nên chú để mắt tới mình luôn. Ban ngày lúc nào cũng có người ở nhà.
Đường đi ở đây mình không biết, chỉ biết lối nhỏ cạnh nhà, nếu bật tường sẽ ra ngay trước cửa nhà nghỉ. Tối khoảng 21h30 đến 22h đi ngủ lại có người khoá chặt cửa đến sáng mới mở. Mình biết không ra được, chỉ biết hy vọng trong vô vọng mà thôi. Khi đến đây, mình mang theo một chiếc xe đạp trị giá 1 triệu đồng.
Mình dùng tên giả, nếu gửi xe về nhà chú Tích sẽ biết. Rồi có một người vào tìm mình nói: “Thoại đang bị tai nạn, cho mượn xe đi cắm lấy tiền”. Mình đoán Thoại đình lừa mình tiếp nên không cho mượn. Chú Tích lại nghĩ rằng người đó vào tìm cách đưa mình trốn nên càng trông mình chặt hơn. Chú ấy cho thiết kế cả hệ thống hàng rào dây thép gai quanh nhà. Mình sống trong sợ hãi, gò bó, ép buộc nhưng vẫn phải ngoan ngoãn như một con cún con, chỉ biết nghe lời, ăn và ngủ cho tốt.
Ngày 11 đến 14 tháng 7 năm 2007
Rồi những gì mình lo sợ đã xảy ra. Một ngày có đánh chết mình cũng không quên được. Đã lâu lắm rồi nhưng mình vẫn nhớ như vừa mới xảy ra ngày hôm qua vậy. Ngày nào thì mình không nhớ rõ vì ở đó ngày quá dài. Ở nhà ngủ dậy là một ngày, nhưng ở đây mở mắt ra rồi vẫn là ngày hôm nay.
Chú Tích đưa mình một điện thoại di động, bảo mình lên một chiếc ô tô đi Hà Nội, không rõ làm gì. Đi phá trinh ư? Một cảm giác rùng rợn lan ra khắp người. Chưa hết cảm giác đó thì lại giật mình bởi một câu hỏi của người phụ nữ đi cùng xe: “Em có chắc là mình còn không?”. Mình hoảng sợ, không còn biết gì nữa. Sao cảm giác tê người lúc ấy dễ sợ thế. Đến nơi, họ ép buộc mình, mình không nghĩ được gì nữa, dường như không phải là chính mình.
Mất tự chủ, mình chỉ biết làm theo người ta nói. Sau đó, mình đã bị ốm triền miên vì mất máu quá nhiều, không còn đủ sức làm việc gì. Mình thấy sợ mỗi khi nghĩ đến chuyện này. Thời gian ấy, lúc khoẻ nhất, mình có thể đứng dậy nên cảm thấy rất vui, mình sợ chết ở nơi đất khách quê người. Sợ chết đi rồi sẽ không còn cơ hội nói ra sự thật, sẽ để lại tiếng xấu cho gia đình, nhất là mẹ, người hay khóc, hay lo cho mình.
Có lần gượng dậy đi được, dựa vào cửa, nhìn cây cầu Tân Đệ một lúc và khóc, không hiểu sao thấy trời đất ngả nghiêng, mình ngất không biết gì nữa. Tỉnh dậy mới biết mình bị ngã đập đầu vào tường. Có khi mình cố gắng gượng dậy tại giường rồi bị ngã đập đầu vào thành giường. Tưởng chừng lúc đó chết luôn được. Mình nằm bẹp ở giường như cụ già 80 – 90 tuổi, nước mắt chảy dài, thấy mình sao vô dụng quá, nghĩ đến mẹ…
Ngày 5 tháng 8 năm 2007
Mình đi lại được. Nhưng rồi lại gặp sóng gió… Chú Tích đưa mình sang chỗ một người đàn ông khác tên là Cường ở
Tự trách mình sao quá khờ dại, quá ngu ngốc nên mới bị lợi dụng như vậy. Mình khóc, khóc rất nhiều, mình đã ngồi chỗ cao nhất của ngôi nhà, quay mặt về phía bãi cát và dòng sông Hồng bên kia, đất Thái Bình quê mẹ, nơi có những tình yêu mà trước đây mình đã cho là vô vị, không màu sắc, là những người nông dân với suy nghĩ hoài cổ. Còn bây giờ mình phải khóc về những gì đã nghĩ, về tháng ngày mình đã trải qua. Mình không đành lòng cho số phận buông trôi, nhưng làm gì khác được đây?
Xé rào trốn thoát
Ngày 8 tháng 9 năm 2007
Ý định trốn khỏi địa ngục này nung nấu suốt trong mình. Rồi cơ hội cũng đến. Ông Cường phải về quê vợ rất xa, lúc này sức khoẻ mình vẫn chưa hồi phục hẳn, nhưng mình đã chờ lâu lắm rồi. Trong tay không có đồng nào, không có vật gì trị giá ngoài bộ quần áo trên người và nước da xanh lét vì mới ốm dậy. Ông Cường đi được mấy tiếng, trong nhà cũng ít người, mình lên tầng hai, chui qua hàng rào dây thép gai chằng chịt ở ban công, tay chân chảy cả máu giờ đã thành sẹo. Từ ban công sang mái nhà bên cạnh cách nhau khoảng 1m – 1,5m, nhảy không sang chắc mình chết mất. Nhắm mắt làm liều…
Mình thoát, có người biết mình trốn, lại biết mình ở Thái Bình nên đã đi dọc đường về nhà mình truy lùng. Mình bò theo ven bờ ruộng. Đến khu công nghiệp, mình trốn dưới gầm cống cạnh chợ Chuột đến gần sáng với mùi hôi thối nồng nặc và bị những con muỗi đốt nhiều như thể muốn hút hết số máu còn lại trong người mình vậy. Gần sáng, không còn xe qua lại, mình chui khỏi cống, lần theo ánh điện từ cầu Tân Đệ đi về, mình háo hức muốn gặp mẹ. Đến cổng nhà mới sực nhớ, mình bảo mẹ đi làm cơ mà? Giờ về biết nói sao? Làm gì mà xanh xao thế? Làm sao bây giờ? Làm sao mẹ chịu được nỗi đau khi biết sự thật.
Tết trung thu Ngày 24 tháng 9 năm 2007 (14/8/2007 âm lịch)
Mình viết đơn tố cáo để sau này không còn bạn gái nào bị lừa như mình nữa, nhưng không đủ can đảm nói với mẹ sự thật, dối mẹ để chiếc xe đạp ở chỗ làm. Mình tìm Thoại xem Thoại còn lừa những ai nữa để mà giúp họ.
Đầu tháng 12/2007 (âm lịch)
Thoại lại định lừa mình với chiêu bài cũ, nhưng mình trốn thoát, hắn quả là nham hiểm, từ đó mình tránh xa gã ác quỷ này… Và mình biết một sự thật, Thoại không chỉ lừa mình mà còn lừa rất nhiều em đang độ tuổi đến trường...